UAZ-452 “BUKHANKA”: HUYỀN THOẠI MÀU XANH CỦA THẢO NGUYÊN

Lời Tựa: Một Cuộc Cách Mạng Trên Bốn Bánh

Trong lịch sử ô tô toàn cầu, hiếm có mẫu xe nào tồn tại lâu dài và bền bỉ như dòng UAZ-452 của Liên Xô. Được mệnh danh là “Bukhanka” (Ổ bánh mì) bởi hình dáng độc đáo, chiếc xe đã vượt qua mọi thử thách về thời gian, khí hậu khắc nghiệt và điều kiện địa hình để trở thành biểu tượng của sự tin cậy và tính thực dụng trong hơn nửa thế kỷ.

Chương 1: Khai Sinh Từ Nhu Cầu – Đứa Con Của Thời Kỳ Hậu Chiến

Bối cảnh lịch sử: Giữa thập niên 1950, Liên Xô đang trong giai đoạn tái thiết đất nước. Nhu cầu về phương tiện vận tải nhỏ, linh hoạt, có khả năng vượt địa hình phục vụ nông thôn, công trường và quân đội trở nên cấp thiết. Sau thành công với GAZ-69, nhà máy Ulyanovsk (UAZ) nhận nhiệm vụ phát triển một mẫu xe tải nhẹ thế hệ mới.

Thách thức thiết kế: Mục tiêu là một chiếc xe tải chở được 800kg, tối đa hóa sự tương thích với GAZ-69, nhưng kết cấu cơ sở ngắn và ca-pô dài của GAZ-69 không cho phép có khoang hàng đủ rộng. Giải pháp mang tính cách mạng đã được đưa ra: bố cục cabin đặt trên động cơ (cab-over-engine). Đây là lần đầu tiên trong lịch sử công nghiệp ô tô Liên Xô, một chiếc xe tải được thiết kế theo kiểu này.

Sự khác biệt về bố cục: GAZ-69 truyền thống và UAZ-452 cách mạng với cabin đặt trên động cơ

Đội ngũ thiết kế, dẫn đầu bởi P.I. Muzyukin và I.A. Davydov, với sự hỗ trợ của Viện Nghiên cứu NAMI và tham khảo các mẫu Ford Transit, Volkswagen Transporter, đã phải đối mặt với vấn đề cân bằng trọng lượng. Việc đặt cabin lên trên khiến cầu trước bị quá tải, đe dọa tính ổn định và khả năng vượt địa hình. Yếu tố cứu cánh chính là việc giữ lại cầu trước chủ động từ GAZ-69, giúp “cứu vãn” toàn bộ dự án.

Chương 2: Hình Hài Của Một Huyền Thoại – Từ Phác Thảo Đến “Ổ Bánh Mì”

Giai đoạn định hình (1955-1958): Nhà thiết kế Vladimir Ivanovich Aryamov được giao nhiệm vụ tạo hình. Bản phác thảo đầu tiên của ông mang nhiều đường nét tiên phong, nhưng quá “tương lai” so với thực tế sản xuất và thị hiếu thời bấy giờ. Đặc biệt, phần mái dốc về phía sau bị chỉ trích vì làm giảm không gian và khiến xe trông giống… một ổ bánh mì cắt lát.

Thiết kế ban đầu với mái dốc phía sau – nguồn gốc của biệt danh “ổ bánh mì”

Trớ trêu thay, chính sự so sánh này, cùng với đường nét tổng thể mũm mĩm, đã sinh ra biệt danh bất hủ: “Bukhanka” (Ổ bánh mì).

Mẫu cuối cùng được đơn giản hóa để phù hợp với dây chuyền sản xuất. Để tăng độ cứng vững cho thân xe toàn kim loại, hàng loạt gân gia cố ngang được tạo hình lõm trên nóc xe, tạo nên “vân bánh mì” đặc trưng không thể nhầm lẫn.

Thế hệ đầu tiên (UAZ-450/451, 1958-1966):

  • Họ 450 (4×4): UAZ-450D (xe tải), UAZ-450 (van), UAZ-450A (cứu thương). Động cơ GAZ-69, 62 mã lực.
  • Họ 451 (4×2): UAZ-451D, UAZ-451, UAZ-451A. Động cơ GAZ-21, 70 mã lực.
  • Đặc điểm chung: Thiếu cửa bên phải (nhằm tiết kiệm chi phí ban đu), thân xe “vuông vức” hơn.

Chương 3: “Đứa Con Khó Đẻ” – Hành Trình Gian Nan Của Phiên Bản Xe Buýt

Ngay từ đầu, nhu cầu về một xe buýt nhỏ (microbus) đã được đặt ra, nhưng đây lại là phiên bản có số phận long đong nhất.

Mẫu thử nghiệm (1958-1959): UAZ-450V (4×4) và UAZ-451V (4×2) được chế tạo. Chúng được “làm đẹp” tối đa: kính toàn chu vi, kính chắn gió panorama, nắp mâm mạ crôm và quan trọng nhất – có cửa bên phải.

Tuy nhiên, nhà máy không ưu tiên sản xuất chúng vì hai lý do chính:

  1. Khách hàng chính (quân đội) không cần microbus, họ chỉ cần van và xe cứu thương.
  2. Microbus phức tạp và đắt hơn trong sản xuất, lợi nhuận thấp.

Phải đến năm 1968, phiên bản microbus chính thức UAZ-452V (10 chỗ) mới được đưa vào sản xuất hàng loạt, với số lượng rất hạn chế và hầu hết dành cho xuất khẩu qua công ty “Avtoeksport”.

Hệ quả: Sự Ra Đời Của Một Ngành Công Nghiệp “Tự Phát”. Do nhu cầu xã hội quá lớn, nhiều nhà máy sửa chữa và cơ khí địa phương đã tự cải tạo xe van UAZ thành microbus.

Các “phòng khám” nổi tiếng như “Kuban” (Krasnodar), “Gidroimpuls” (Pskov), nhà máy Chernigov đã sản xuất ra những chiếc xe buýt nhỏ thậm chí còn tiện nghi hơn mẫu gốc, với trần cao hơn, bố cục hợp lý hơn. Trên thực tế, số lượng “Bukhanka tự chế” lưu thông thời Liên Xô còn nhiều hơn mẫu chính hãng từ Ulyanovsk.

Chương 4: Thế Hệ Thứ Hai Và Sự Trường Tồn (UAZ-452, từ 1966)

Đợt nâng cấp 1966 đánh dấu sự ra đời của họ UAZ-452 – hình ảnh quen thuộc nhất với thế giới.

  • Thay đổi: Động cơ UMZ-451 (phiên bản của GAZ-21), 70-72 mã lực, hộp số 4 cấp. Thiết kế mặt trước được làm mới.
  • Các biến thể chính: UAZ-452D (xe tải), UAZ-452 (van), UAZ-452A (xe cứu thương “Таблетка” – Viên thuốc), và UAZ-452V (microbus)

Tại sao “Bukhanka” sống lâu đến vậy? Dù có nhiều nhược điểm (tiêu hao nhiên liệu lớn, an toàn thụ động kém, tiện nghi tối giản), nó sở hữu những ưu điểm không thể thay thế:

  1. Khả năng vượt địa hình tuyệt vời (khoảng sáng gầm 220mm, dẫn động cầu trước), chỉ đứng sau UAZ-469.
  2. Kết cấu cực kỳ đơn giản và bền bỉ, có thể sửa chữa tại chỗ với dụng cụ thô sơ.
  3. Tính đa dụng cực cao: Từ xe công vụ, cứu thương, bán tải, xe buýt nhỏ đến cứu hỏa, thông tin liên lạc.
  4. Không có đối thủ cạnh tranh trong phân khúc xe đa dụng địa hình giá rẻ suốt nhiều thập kỷ.
Thử nghiệm an toàn (crash test) trên xe cứu thương UAZ-452A tại trường thử Dmitrovsky, 1971.

Những lần nâng cấp tiếp theo (1985-1989) chủ yếu tăng công suất động cơ lên 90 mã lực, bổ sung hệ thống phanh hai mạch và đổi mã số thành UAZ-3303, 3741, 2206, 3962, nhưng diện mạo và cốt lõi kỹ thuật vẫn được giữ nguyên.

Chương 5: Bên Trong “Ổ Bánh Mì” – Thế Giới Của Sự Thực Dụng Thuần Túy

Nội thất UAZ-452 là một bảo tàng sống về triết lý thiết kế “hình thức phục vụ chức năng”.

  • Bảng điều khiển: Là sự phơi bày của kim loại và nhựa. Ngay trên bảng taplô là một nút bấc nhựa, tháo ra sẽ thấy… bình dầu phanh ly hợp.
  • Hệ thống sưởi: Lò sưởi không hề được che giấu, với một cánh cửa nhỏ như cửa lò sưởi có thể mở để xả nhiệt trực tiếp vào cabin

Xe cứu thương UAZ-452A: Ghế băng gập đơn giản, các móc và dây đai để treo tới 4 cái cáng. Hành trình trên chiếc “Viên thuốc” này chắc chắn không dễ chịu, nhưng nó là phương tiện duy nhất có thể tiếp cận các vùng sâu vùng xa trong mọi thời tiết.

Chương 6: Di Sản Và Những Biến Thể Đặc Biệt

UAZ-452 không chỉ là một phương tiện, mà còn là nền tảng cho sự sáng tạo.

  • UAZ-452K (1973): Mẫu thử nghiệm xe buýt 3 cầu, 16 chỗ nhằm tăng sức chứa và khả năng vượt địa hình. Dự án bị hủy do phức tạp và nặng nề.

“Medea” (Gruzia, 1989-1994): Xe hồi sức cấp cứu 3 cầu chế tạo thủ công từ khung gầm UAZ cũ, phục vụ đội cứu hộ mỏ.

  • Đoàn tàu trẻ em “Kuban”: Xe kéo UAZ kéo theo các toa trang trí hình nhân vật hoạt hình, phục vụ các công viên văn hóa.
  • Trong điện ảnh: “Bukhanka” xuất hiện trong nhiều bộ phim Liên Xô, như phim hài “Oneky” (1970), thường đóng vai phương tiện của các cơ quan chức năng, in đậm vào ký ức tập thể.

Kết Luận: Biểu Tượng Của Sự Bền Bỉ

Hơn 60 năm kể từ khi ra đời, UAZ-452 “Bukhanka” vẫn đang được sản xuất (dưới các mã số mới) và hoạt động trên khắp các nẻo đường từ Nga, CIS đến nhiều quốc gia khác. Nó không phải là một kiệt tác của công nghệ hay thiết kế, mà là một bản anh hùng ca về sự thực dụng, bền bỉ và khả năng thích nghi.

“Bukhanka” đã trở thành một phần của bối cảnh văn hóa và xã hội. Nó là hiện thân của tinh thần “có thể không thoải mái, nhưng không bao giờ bỏ cuộc”. Trong kỷ nguyên của các phương tiện đầy công nghệ, chiếc xe hình “ổ bánh mì” màu xanh quân đội ấy vẫn đứng đó, như một lời nhắc nhở đầy kiêu hãnh về một thời đại mà ô tô được chế tạo để tồn tại, chứ không chỉ để tiêu thụ.

SHOPPING CART

close